Thứ Năm, 7 tháng 9, 2017

Nhục nhã vì loại chồng "Đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành"

(Dungtro)- Tôi năm nay 25 tuổi, đã lấy chồng và có 1 cô con gái 14 tháng. Chồng tôi hơn tôi 8 tuổi, ở cái độ tuổi chính chắn, biết suy nghĩ thì chồng tôi lại bộc lộ cái bản chất "đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành". Với mọi người thì tôi không biết, nhưng với tôi tôi thực sự dị ứng. Để biết vì sao tôi lại nói như vậy, bức xúc như vậy, xin mọi người hãy đọc những lời tâm sự của tôi ở dưới đây nhé.

Hãy lấy mội người chồng biết vì vợ mà tiêu tiền các chị nhé

Đầu tiên tôi sẽ nói qua về chuyện tình của vợ chồng tôi để mọi người hiểu phần nào về câu chuyện. Ngày tôi quen chồng là tôi đang học năm thứ 3 đại học, chồng tôi mặc dù hơn tôi những 8 tuổi nhưng công ăn việc làm không ổn định, tiền ăn còn chẳng có huống hồ đưa tôi đi ăn, đi xem phim,...như những cặp đôi đang yêu nhau khác. Tôi thấy thương chồng vì những khó khăn anh gặp phải, nghĩ một người có chí chắc chắn sẽ thành công nên tôi vẫn ở bên cạnh anh, động viên anh mong anh có một ngày được mở mày mở mặt. Còn nhiều chuyện lắm, nhưng tôi chỉ kể tóm tắt thôi cho mọi người dễ hiểu. Mọi người hãy đọc tiếp nhé. Xong quen nhau được mấy tháng, anh về quê để làm ăn hay nói đúng hơn là làm gỗ, hồi đó mỗi bộ bàn ghế nhà anh bán ra cũng được vài trăm triệu gì đó nên ham lắm (nhà chồng tôi có xưởng gỗ cũng khá to ở quê). Nhưng chẳng may năm chồng tôi về thì được một thời gian không bán được giá, công việc thì vất vưởng, chồng tôi cứ dật dờ ở quê tới cả năm trời. Tôi hồi đó vẫn đi học, cứ cuối tuần rảnh tôi lại về quê thăm anh. Tôi ở hà nam, anh ở bắc giang, tôi học trên hà nội. Mọi người cứ nghĩ tôi dại trai, uh đúng tôi dại trai nhưng tôi đã thương yêu ai thì tôi hết mình lắm. Sau một năm ở quê, dường như anh đã nhận ra được mình đang bị động, đang đánh mất chính mình (suốt ngày chỉ biết ăn và ngủ đến chán), anh quyết định ra hà nội xin việc làm thêm. Rồi được hơn tháng gì đó hai chúng tôi lấy nhau (nhắc lại là tôi đang học kỳ cuối năm tư, tự dưng hứng lấy ch nên tôi giục cưới :))))))- chắc mọi người nghĩ tôi ngu lắm nhỉ, lấy chồng sớm giờ còn kêu ca). Rồi câu chuyện của cuộc đời tôi tư đây mới thực sự bắt đầu. Chồng tôi vẫn đi làm thuê, và mở một cửa hàng nhỏ cùng một chị bạn cho tôi làm ở cửa hàng. Do không biết marketing, không hợp nhau trong làm ăn nên gia đình nhà tôi và chị bạn đóng cửa bán lại cho người khác, lúc chia ra cũng được có 40tr thôi. Ui đấy cũng là lúc, tôi biết mình có bầu (7 tháng cưới nhau mới có bầu). Chồng tôi thời gian đó đi làm vì một số lý do không nhận được đủ lương, xong lại nghỉ việc ở nhà một tháng. Thế là 40tr cứ dần dần không cánh mà bay, chúng tôi mua được hẳn cái tủ lạnh để dùng, còn hơn chục triệu anh đi học thêm là hết. Ôi xong tôi cũng mới đi làm chỗ mới được có mấy tháng, bảo hiểm không được đóng, tiền đủ ăn, lúc đẻ không biết lấy tiền đâu ra. Nói mọi người đừng chửi tôi nhé, nhiều lúc tôi không có tiền phải nhịn ăn, thương con mà chẳng biết làm thế nào. Vì tính tôi không thích vay mượn, ngại ngại sao ấy. Nhưng tôi chỉ nhịn 1, 2 bữa thôi, ch tôi xin được cv mới cũng có tiền đưa tôi ăn uống. Hồi đó, chồng tôi còn đưa hết lương cho tôi, vẫn nghèo nhưng thoải mái. Thế mà giờ đây khi tôi sinh xong, anh làm việc tốt hơn, có điều kiện hơn, anh bắt đầu kiểu tính toán chia tiền nong với tôi. Tôi nói thật, tôi không nghĩ trên đời này có loại đàn ông như thế. Vì đàn ông thì phải lo việc lớn, tính toán chi ly cả tiền ăn tiền uống, tiền nuôi con thì tôi thật sự không hiểu nổi. Uh thì tôi nghĩ chắc anh sắp định mở công ty buốn bán máy móc, cần tiền tôi không chấp vì tôi đi làm cũng có lương mà. Tôi cũng đủ tiền nuôi con, ăn uống lặt vặt linh tinh. Mọi người sẽ không thể tưởng tượng nổi tôi cảm thấy nhục nhã như thế nào đâu, vì giờ chồng tôi chi ly từng tí, tiền ăn cũng không đưa sợ tôi tiêu hoang, Chả là cả tháng nay tôi nghỉ việc không đi làm mà. Tôi bảo đưa tiền tôi đi học, thì anh ta bảo vay tiền mà học, tiền này để làm ăn (oh hay thật mọi người ạ), hắn đưa tôi tiền để đóng phường, gửi tiền bà ngoại nuôi cháu, hắn không đưa tôi tiền ăn, tôi còn phải bớt tiền gửi bà ngoại để mua thức ăn. Mà miệng anh ta lúc nào cũng bảo tôi tiêu hoang, tôi thật sự không thể chịu nổi loại đàn ông như thế này. Ngày hắn khó khăn vất vả tôi không hề tiếc hắn cái gì, quan tâm, chăm sóc ở bên cạnh hắn....Mọi người còn không thể tưởng tượng nổi những tháng cuối thai kỳ, bụng tôi to, chúng tôi thuê một phòng trọ nhỏ trên hà nội để ở, chỗ để xe chật hẹp lắm. Vậy mà chẳng bao giờ tôi thấy hắn tự nguyện sáng xuống dắt xe cho tôi, tôi toàn phải nhờ mấy anh hàng xóm. Ngày tôi sinh em bé, toàn mẹ tôi trông, hắn chẳng thèm để ý gì. Oh tôi nghĩ tôi đối xử với anh ta không tốt chỗ nào mà anh ta đối xử với tôi như vậy. Tôi cảm thấy tủi thân, khóc hết nước mắt về những gì mình đã trả qua hơn hai năm qua.....Đáng ra giờ có điều kiện hơn, anh ta phải yêu thương trân trọng tôi mới đúng, nhưng mọi thứ hoàn toàn ngược lại. Theo mọi người tôi có nên sống với loại đàn ông như vậy nữa không????

Hỡi cánh đàn ông yêu dấu, sinh ra là phụ nữ đã khổ, làm dâu đã khổ, nhưng khi làm vợ đừng để họ khổ có được không. Họ là những con người bề ngoài thì mạnh mẽ nhưng bên trong rất yếu đuối và cần sự chở che. Tại sao lại có những ông chồng tính toán chi ly với vợ như vậy. Tôi cảm thấy vô cùng xẩu hổ với họ hàng, tôi cảm thấy mệt mỏi. Nhưng không sao từ đây, tôi sẽ cố gắng làm việc, kiếm thật nhiều tiền nuôi con cho tốt, coi như tôi không nợ nần gì chồng tôi, để anh ta một mình sống với những thứ anh ta muốn. Tôi thật sự muốn buông bỏ tất cả, vi người đàn ông như thế sớm muộn cũng khổ thôi. Hãy cho tôi ý kiến để tôi có thêm động lực ạ.

Lời khuyên: Chị em phụ nữ khi lấy chồng hãy thật tỉnh hãy lấy người đàn ông sẵn sàng vì bạn mà tiêu tiền, đừng lấy loại đàn ông "đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành". Sẽ khổ cả đời đấy. Tôi từng có lúc nghĩ, nếu giờ tôi bỏ chồng liệu có ai yêu thương tôi và con gái tôi không. Hay tôi cứ sống một mình thật tốt và nuôi con? Với tôi mà nói không gì có thể làm tôi gục ngã, nếu phải buông tôi sẵn sàng buông chỉ không muốn bố me tôi, con gái tôi phải là người khổ theo thôi.


0 nhận xét:

Đăng nhận xét